Dành tặng cho cô gái Chợ Rồng
***
Em, ánh ban mai rọi lối chiều tà
Mà ngỡ như từ trong miền ký ức
Quen nhau giữa dòng định mệnh
Mà cuộc đời li loạn ai hay.
Ta, kẻ lãng du
Mượn gió trăng thể tình lữ khách
Nào ngờ đôi mắt em cháy bỏng
Vẫn gọi về trên những hoàng hôn.
Giữa màn sương đêm buốt giá
Bình minh về theo bước chân em.
Và lòng chiều tà thành ấm áp.
Thế là “đủ”, em nhỉ? Cho một đời ước hẹn
Cho cuộc hành trình khi nắng mai lên.

Ta vẫn chờ em, hôm nay…
… giữa hoàng hôn chợ Rồng:
“Tài hoa cũng chuyện đùa chơi
Làm sao thưa hết một lời yêu thương
Anh đi tìm khắp thiên đuờng
Chỉ còn một đoá vô thường gởi em”
***
Lời dẫn:
Mùa xuân năm Mậu Tí, ta có về thực tập ở Ninh Bình. Nhân lúc nhàn tản ngoài giờ dạy học có ngao du khắp các nơi danh thắng, giao du với các bậc tài danh thỏa chí tang bồng hồ thỉ một đời. Một hôm rảnh rỗi quá bộ qua thành Nam chơi, tình cờ bắt gặp em nơi dòng đời tấp nập. Nàng là bụi đời chợ Rồng, không rõ họ tên là gì, chỉ biết tung hoàng khắp chốn trên con guây chiến. Ta chỉ là một lữ khách tha hương dong chơi trên miền lưu lãng, lấy gió trăng là bầu bạn, lấy làn khói chiều trên sông vắng là quê hương. Có lúc tương phùng, nàng cười tinh nghịch và đầy nguy hiểm: “A cứ yên tâm là e sẽ không “để ý” gì đến anh khi e chưa Tự làm được những gì e muốn đâu.” Ánh mắt của nàng thật ám ảnh và diệu vợi vô thường.
Sau đó, ta trở ra Hà Nội. Trước khi đi, nàng bảo, “E thuộc về ánh ban mai ^o^. A thuộc về buổi chiều tà ^o^. Gặp sao được :))”.
Tới năm Kỷ Sửu, mùa xuân, ta có quay lại tìm nàng. Mới thế đó mà đã vận đổi sao rời, thế thái nhân tình biến cải, biển xanh biến thành nương dâu, nương dâu thì thành khu công nghiệp. Ninh Bình giờ nhiều cảnh sát giao thông và điểm bắn tốc độ quá. Tới thành Nam thì được biết nàng không còn tung hoành ở chợ Rồng nữa. Có người bạn cũ bảo hình như vì năm đó số lượng thí sinh bị cắt giảm nên nàng phải trở về, giúp cha chăm nom vườn tược, ao cá. Nàng thích sống gần cha mẹ. Có kẻ lại nói nàng đã đi thi đại học vượt qua điểm sàn và đang trên Hà Nội. Ta lòng thương cảm bất tận, bước tới chợ Rồng trong ánh hoàng hôn. Gió đông thổi mãi, hoa đào phấp phới, ta hát trong màu hoa:
“Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong”.
——————–
Bài thơ là pha trộn các cung bậc xúc cảm của “Long Thành Cầm Giả Ca”, “Bụi đời chợ Lớn”, và những trải nghiệm riêng của tác giả trong cuộc hành trình kiếm tìm người con gái tri kỷ (khi nào tìm thấy, tác giả xin kính báo). Xin đồng đạo giang hồ chớ ném đá. Bác nào hảo tâm, để dành đá em xin, hôm sau xây nhà vườn tặng cô gái chợ Rồng. Tại hạ cảm kích bất tận.
Xin tạ lỗi cụ Nguyễn Du, cụ có hân hạnh gặp hồng nhan nơi đàn hát, cháu chót dại gặp tri kỷ nơi “chợ búa”.
Tài liệu tham khảo:
Nguyễn Du (Long Thành cầm giả ca), Hữu Loan (Màu tím hoa sim), Quang Dũng (Đôi mắt người Sơn Tây), Bụi đời chợ Lớn (film), Thôi Hộ (Đề Đô thành nam trang), Thôi Hiệu (Hoàng Hạc Lâu), Cao Bá Quát (Thập tải luân giao cầu cổ kiếm, Nhất sinh đê thủ bái hoa mai), Hoàng Phủ Ngọc Tường (Bồng bềnh cho tới mai sau, Gửi cho người)…

977037_527455920641506_1511550168_o

(Hanoi, May 1, 2013)

Advertisements